Người đi săn và con vượn

Ngày xưa có một người thợ săn bắn rất giỏi. Con thú rừng nào chẳng may gặp bác ta thì hôm ấy coi như đến ngày tận số.
Một hôm, người thợ săn xách nỏ vào rừng. Bác nhìn thấy một con vượn lông xám đang ngồi ôm con trên tảng đá. Bác nhẹ nhàng rút tên, bắn trúng vượn mẹ.
Vượn mẹ giật mình, hết nhìn mũi tên lại nhìn về phía người đi săn bằng đôi mắt căm giận, tay vẫn ôm chặt con. Máu từ vết thương rỉ ra, loang đỏ cả ngực.
Người thợ săn đứng im chờ kết quả.
Bỗng vượn mẹ nhẹ nhàng đặt con xuống, vội vơ nắm bùi nhùi gối dưới đầu con. Rồi nó hái một chiếc lá to, vắt sữa vào đó và đặt lên miệng con.
Sau đó, vượn mẹ nghiến răng, giật phắt mũi tên ra khỏi ngực, hét lên một tiếng thật lớn rồi ngã xuống.
Người đi săn đứng lặng. Hai giọt nước mắt từ từ lăn trên má. Bác cắn môi, bẻ gãy chiếc nỏ rồi lặng lẽ quay gót ra về.
Từ ấy, bác không bao giờ đi săn nữa.
Ý nghĩa
Câu chuyện cảm động về tình mẹ con của nhà văn Lev Tolstoy nhắc nhở chúng ta không nên giết hại các loài vật hoang dã.