Chẳng giống nhau

Nghỉ hè, Ni-ki-ta, Gô-sa và Chi-ôm-ka về thăm bà ngoại.
Ăn cơm xong, cả ba rời khỏi bàn.
Ni-ki-ta vội chạy ra ngõ, hòa vào đám trẻ láng giềng đang nô đùa. Gô-sa nhìn thấy nhiều mẩu bánh mì vụn rơi trên bàn, liếc nhìn bà rồi nhanh tay phủi xuống đất, sau đó hối hả chạy theo anh. Còn Chi-ôm-ka thì ở lại giúp bà lau bàn, nhặt hết những mẩu bánh vụn đem cho đàn chim đang gù bên cửa sổ.
Buổi tối, ba anh em quây quần bên bà. Bà nói:
– Ba cháu là anh em ruột mà chẳng giống nhau chút nào!
Ni-ki-ta hỏi:
– Bà ơi, ai cũng bảo anh em cháu giống nhau như đúc cơ mà?
Bà vui vẻ đáp:
– Về khuôn mặt thì có thể đúng. Nhưng này nhé, Ni-ki-ta chỉ nghĩ đến thú vui riêng của mình, ăn xong là chạy đi chơi. Gô-sa thì hơi láu, lén hất những mẩu bánh vụn xuống đất. Còn Chi-ôm-ka bé nhất lại biết giúp bà, lại nghĩ đến cả những con chim bồ câu nữa. Đúng không, chúng cũng cần ăn chứ?
Đó chính là điều bà muốn nói: anh em ruột mà chẳng giống nhau.