Chú Đất Nung

Tết Trung thu, cu Chắt được tặng một món quà rất đẹp: một chàng kị sĩ bảnh bao cưỡi ngựa tía, dây cương vàng, cùng một nàng công chúa mặt trắng ngồi trong mái lầu son. Ngoài ra, Chắt còn có một món đồ chơi khác là chú bé bằng đất do em nặn lúc đi chăn trâu.
Cu Chắt đặt các đồ chơi vào chiếc nắp tráp hỏng. Hai người bột và chú bé Đất làm quen với nhau. Sáng hôm sau, chàng kị sĩ than phiền với nàng công chúa:
- Cu Đất thật đoảng. Mới chơi với nó một lát mà quần áo đẹp của chúng mình đã bẩn hết.
Cu Chắt liền bỏ hai người bột vào chiếc lọ thủy tinh.
Còn lại một mình, chú bé Đất nhớ quê, tìm đường ra cánh đồng. Vừa đến chái bếp thì trời đổ mưa, chú bị ngấm nước, rét run. Chú bèn vào bếp, cời đống rấm ra sưởi. Ban đầu chú thấy ấm áp, dễ chịu, nhưng một lúc sau thì chân tay nóng rát. Chú sợ quá, lùi lại.
Ông Hòn Rấm cười và bảo:
- Sao chú mày nhát thế? Đất thì có thể nung trong lửa kia mà!
Chú bé Đất ngạc nhiên:
- Nung ấy ạ?
- Chứ sao? Đã là người thì phải dám xông pha, phải làm được nhiều việc có ích.
Nghe vậy, chú bé Đất không còn sợ nữa. Chú vui vẻ nói:
- Nào, nung thì nung!
Từ đó, chú trở thành Đất Nung.
***
Hai người bột trong lọ thủy tinh buồn bã. Một đêm nọ, con chuột cạy nắp lọ, tha nàng công chúa và mái lầu đi mất. Chàng kị sĩ hoảng sợ thúc ngựa chạy ra ngoài, đến miệng cống thì gặp một con chuột già phục sẵn. Nó bảo chàng để ngựa lại, xuống thuyền vào cống tìm công chúa.
Gặp công chúa trong cái hang tối, chàng hỏi:
- Kẻ nào bắt nàng tới đây?
- Chuột.
- Lầu son của nàng đâu?
- Chuột ăn rồi!
Chàng kị sĩ biết mình bị lừa, vội dìu công chúa chạy trốn. Chiếc thuyền mảnh trôi qua cống ra con ngòi. Gặp nước xoáy, thuyền lật, cả hai bị ngấm nước, chân tay nhũn ra.
Đúng lúc ấy, Đất Nung đang đi dọc bờ ngòi. Thấy hai người gặp nạn, chú liền nhảy xuống vớt họ lên bờ, đặt phơi nắng cho bột se lại.
Hai người bột tỉnh dần, nhận ra bạn cũ thì ngạc nhiên kêu lên:
- Ôi, chính anh đã cứu chúng tôi sao? Sao trông anh khác trước thế?
- Có gì đâu, tớ đã được nung trong lửa. Bây giờ tớ có thể phơi nắng, phơi mưa cả đời người.
Nàng công chúa khâm phục thì thầm với chàng kị sĩ:
- Thế mà chúng mình mới chìm xuống nước đã vữa ra.
Đất Nung nói cộc lốc:
- Vì các đằng ấy chỉ quen ở trong lọ thủy tinh mà.