Chú dế sau lò sưởi

Buổi tối ấy, nhà Mô-da thật yên tĩnh. Cậu bé thiu thiu ngủ trên ghế bành.
Bỗng dưng!… Hình như có một điều gì đó vừa xảy ra. Một âm thanh kéo dài vang lên thật lạ lùng. Mô-da nghĩ: “Chắc hẳn ánh trăng mảnh dẻ vì giá lạnh mà vỡ tan, đập vào khung cửa sổ…”.
Cậu bé đứng dậy tìm kiếm. Và đây… đúng là có một chú dế sau lò sưởi đang kéo cây vĩ cầm của mình. Tiếng đàn hay đến nỗi cậu bé không nén nổi, phải kêu lên:
– Chao ôi, hay quá! Ước gì tôi cũng trở thành nhạc sĩ nhỉ?
Ít lâu sau, cậu bé ấy chinh phục được cả công chúng thành Viên. Bản nhạc kết thúc mà sự im lặng vẫn còn kéo dài. Phải chăng âm thanh đang lịm dần trong từng trái tim?… Nhưng kìa, gian phòng bỗng sống lại. Bao nhiêu cổ tay áo vung lên cao. Mọi người cười nói, thở phào và nhắc đi nhắc lại: “Thật là tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu!”.
… Sau này, nhạc sĩ Mô-da thường nhắc đến chú dế với lòng biết ơn.