Giản dị

Vào một đêm cuối xuân năm 1947, khoảng hai giờ sáng, trên đường đi công tác, Bác Hồ ghé nghỉ chân tại một ngôi nhà bên đường.
Trong nhà, các giường màn sạch sẽ đều đã có người nằm. Bác lặng lẽ tháo giày, cởi áo rồi đến nằm cạnh các em thiếu nhi đang ôm nhau ngủ.
Được tin Bác Hồ đến, anh chủ nhà giật mình bước lại gần xin lỗi Bác và khẩn khoản thưa:
– Bác thứ lỗi cho cháu, cháu ngủ say quá nên không biết Bác đến. Xin rước Bác sang buồng bên cạnh, ở đó có giường màn sạch sẽ hơn ạ.
Bác xua tay, nhẹ giọng nói:
– Chú nói nhỏ thôi, để anh em ngủ. Bác ngủ thế này cũng được rồi. Các chiến sĩ ta lúc này còn ngủ trong hầm, trong bùn, trong nước thì sao? Chú cứ đi ngủ đi, để Bác tự lo.
Mới nhất