Một phút

Mọi người trong gia đình đều cẩn thận và biết quý trọng thời giờ, chỉ trừ Mi-chi-a. Mi-chi-a lúc nào cũng chậm trễ hơn người khác. Đến giờ ăn, mọi người đã ngồi vào bàn, chỉ còn thiếu Mi-chi-a. Mẹ gọi:
– Mi-chi-a ơi! Lại ăn cơm nhanh lên con!
– Một phút nữa thôi, mẹ ạ! – Mi-chi-a thường trả lời như vậy. Mỗi khi có ai gọi em làm việc gì, lần nào em cũng đáp: “Một phút nữa!”.
Ba em thường bảo:
– Đến bao giờ con mới biết quý thời giờ?
– Một phút có là bao đâu, ba à!
Một hôm, ở trường có cuộc thi trượt tuyết. Mi-chi-a rất thích môn thể thao này và quả thật em trượt rất nhanh. Em tin chắc mình sẽ về đích trước tiên. Nhưng kết quả lại không như em nghĩ: bạn Vích-to giành giải nhất, còn em chỉ về thứ nhì.
Mi-chi-a trở về nhà, mặt buồn rười rượi. Em kể cho ba nghe về thất bại của mình. Ba nghe xong chỉ mỉm cười:
– Có hề gì, một phút có là bao, con chỉ về sau bạn Vích-to đúng một phút thôi mà!
Từ đó, Mi-chi-a hiểu rằng trong cuộc sống, chỉ cần một phút thôi cũng có thể làm nên chuyện quan trọng.